Vsion review - Một tuần với X100: nguồn cảm hứng từ sự không hoàn hảo

  • By Vsion team
  • 29 Mar, 2017
   Thời điểm này là tháng 3 năm 2017, tức là đã hơn 6 năm kể từ thời điểm Fujifilm cho ra mắt chiếc Finepix X100. Có lẽ hiện tại số người sử dụng X100 đã ít đi rất nhiều so với sự nổi tiếng và phổ biến của nó trong giới nhiếp ảnh hiện tại. X100 giờ đã trở thành X100S, X100T và mới đây nhất là X100F. Các thế hệ sau của dòng X100 series có lẽ sẽ vẫn còn tiếp diễn, ngày càng được trang bị với những chức năng, cấu hình và thông số "khủng" hơn thế hệ trước, nhưng cái hồn của X100, hình dáng, thao tác sử dụng hay ống kính... may mắn thay vẫn giữ nguyên và không thay đổi quá nhiều.
   Khoảng 1 tháng trước đây, người viết đã có một bài nói về sự đẹp đẽ của thế giới ảnh film so với ảnh số trong thời đại ngày nay. Đó là một cộng đồng, một xã hội không có sự so sánh về thông số cấu hình hay về kỹ thuật hậu kỳ. Những người chụp film cũng có xu hướng muốn chụp được ảnh đẹp nhiều hơn, tập trung nhiều hơn vào khoảnh khắc và sự sáng tạo trong từng khung hình. Bản thân người viết cũng không sử dụng nhiều máy ảnh số trong thời gian khoảng 2 tháng gần đây, đơn giản chỉ vì cầm máy số, chụp ảnh số....không có cảm xúc.
   Cho đến khi cầm lại vào chiếc X100 thế hệ đầu tiên này...
   Hiện nay trên các trang mạng, cả trong nước và quốc tế, là một cơn bão các sự kiện tổ chức để hands-on, các bài đánh giá về "siêu phẩm kinh điển mới nhất" - Fuji X100F, một mini X-Pro2, một sự cải tiến vượt bậc so với thế hệ...thứ 3 (X100T). Vậy việc sử dụng "ông già" X100 có đáng để thử hay không...?
   Có 2 lý do khiến cho người viết quyết định mượn chiếc X100 này để trải nghiệm:
   1. X100...quá đẹp
   Kể cả cho đến thế hệ mới nhất, thiết kế của X100 đa phần không có nhiều sự thay đổi. Nó là kiểu thiết kế mà mọi người vẫn hay gọi là "hoài cổ", bắt chước những chiếc máy rangefinder nổi tiếng trước kia, như Leica hay Canon QL17 GIII. Gọi thiết kế này là "hoài cổ" có lẽ không thực sự chính xác. Nếu như vậy, những chiếc Leica đời mới ngày nay có được gọi là thiết kế "hoài cổ" hay không? Trên quan điểm của người viết, thiết kế của máy ảnh thực sự đã được Leica tiệm cận đến độ hoàn hảo về mặt thao tác và sử dụng trên những sản phẩm của mình từ thời điểm mà những chiếc M3 hay M2 ra đời (1950s), và Fuji đã khôn khéo áp dụng nó vào trong sản phẩm của mình.

   Sau khi đã chụp film trong một khoảng thời gian, giờ đây cầm chiếc X100 trên tay, người viết mới hiểu tại sao chiếc máy này lại thu hút được một số lượng người yêu thích lớn đến như vậy. Có một thứ mà Fuji đã tác động được đến người sử dụng, và có lẽ vượt trội hơn so với Sony trong phân khúc mirrorless, Fuji tạo ra cảm hứng. Và cảm hứng đầu tiên chắc chắn đến từ thiết kế!
   Giống như Leica, Fuji đặt hết tất cả những thứ quan trọng nhất để tạo nên một bức ảnh ngay trên bề mặt chiếc máy: khẩu độ, tốc độ, bù trừ đo sáng, ISO (với những model khác của Fuji như X-T hay X-Pro), y hệt như những chiếc máy film. Kiểu dáng và chức năng phải đi liền với nhau, điều này rất quan trọng. Chả ai muốn cầm một chiếc máy ảnh xấu hoắc để chụp cả. Tuy nhiên cũng không ai muốn cầm một chiếc máy mà thao tác lại không thuận tiện. Nếu như coi DSLR có xu hướng coi trọng Chức năng nhiều hơn Kiểu dáng (khoảng 70/30), Leica coi trọng Kiểu dáng nhiều hơn Chức năng (30/70), thì có lẽ X100 là sự cân bằng hoàn hảo của 2 yếu tố này (50/50)!

   X100 không quá to, không hào nhoáng, đơn giản, bụi bặm, đẹp và không đắt tiền!
   2. Tiêu cự 35mm
   
   Người viết chưa bao giờ là một 35mm user. Mặc dù trong quá khứ đã rất nhiều lần người viết sở hữu những ống kính 35mm tốt, nhưng chưa một ống kính nào tồn tại lâu quá 2 tháng. Có lẽ vì tiêu cự 35mm không phù hợp lắm với những nội dung hay chụp, hoặc một phần vì đã....quá lười để tập trung và tìm hiểu nó. Tiêu cự yêu thích từ trước đến giờ của người viết là combo 28mm-50mm, kể cả sử dụng cho máy số hay máy film. 35mm hay được gọi là tiêu cự "đa dụng", tiêu cự "một cho tất cả" và có lẽ đó là vấn đề thực sự đối với rất nhiều người khi muốn bắt đầu trải nghiệm nó. Nếu suy nghĩ và sử dụng 35mm như sử dụng 50mm khi chụp chân dung, hoặc 28mm khi chụp phong cảnh, có lẽ bạn sẽ không bao giờ tối ưu được 35mm, các bức ảnh chụp sẽ luôn "thiếu" và không có hồn. ​Với X100, cơ hội thử nghiệm với 35mm lại mở ra một lần nữa!
   Đây không phải là một bài đánh giá đúng nghĩa về mặt kỹ thuật, hoàn toàn chỉ là những cảm nhận người viết muốn chia sẻ sau khoảng 1 tuần sử dụng.

   Và có lẽ yếu tố đầu tiên mà mọi người nghĩ đến khi sử dụng X100, chính là tốc độ lấy nét của máy. Xin chia sẻ ngay rằng, NÓ KHÔNG ĐẾN NỖI QUÁ TỆ .

   Firmware trên máy là 2.0, firmware cải thiện "rất đáng kể" khả năng lấy nét của máy so với lúc mới xuất hiện. Cải thiện rồi nhưng vẫn chậm, phải nói là tương đối chậm so với thời điểm hiện tại trong năm 2017, nếu như so với 90% những chiếc máy ảnh compact hay cùng giá tiền khác. Tuy nhiên, nếu so sánh khả năng lấy nét của X100 và Ricoh GR, có lẽ chiếc Ricoh GR cũng chẳng hơn kém X100 là bao. Nó buộc bạn phải chậm lại, lấy nét cẩn thận hơn và chụp cũng phải cẩn thận hơn nữa. Chính vì như vậy nên nó mang lại cảm giác như khi chụp máy film, phải chậm rãi để có một bức hình ưng ý. Yếu điểm đôi khi lại trở thành ưu điểm với một số người, nghịch lý nó là vậy. Và cũng may mắn thay, X100 tuy có lấy nét chậm, nhưng lại khá chính xác và người viết vẫn có thể chụp được những chủ thể chuyển động nếu như lấy nét và cài đặt thông số hợp lý. Một kinh nghiệm ở đây, là ngay trong khi máy đang lấy nét, bạn có thể bấm nút shutter ngay trước khoảng thời gian điểm lấy nét màu xanh dừng lại, như vậy sẽ không bị mất khoảnh khắc trong một số trường hợp cụ thể. Hoặc cách khác, với nhiếp ảnh đường phố, cài đặt khẩu độ f/8, tốc độ từ 1/250 trở lên, đặt chế độ lấy nét bằng tay (MF), ước lượng sẵn khoảng cách và cứ thế mà chụp thôi!
   Tuy nhiên, ở khẩu độ lớn nhất (f/2), nếu như bạn chụp gần (close-up) hay sử dụng chế độ (macro shot) trên máy, bức ảnh sẽ không có độ nét tốt, mà phải nói là tương đối soft. Để đạt độ nét tốt khi chụp gần, bạn phải khép khẩu xuống ít nhất là f/4.
   Điều này làm người viết liên tưởng đến chiếc máy Leica X Typ 113, cũng có cảm biến APS-C, ống kính gắn liền là 23mm f/1.7. Với chiếc Leica X này, nếu như bạn chụp gần, bạn sẽ không thể chụp tại khẩu độ f/1.7, máy sẽ tự động khép khẩu xuống f/2.8 trừ phi khoảng cách từ bạn đến chủ thể từ... 1m trở lên. Ngay cả Leica Q, chiếc máy compact fullframe nổi tiếng cũng vậy, ở chế độ macro, bạn cũng sẽ không thể chụp được tại khẩu lớn nhất (ống kính của máy là 28mm f/1.7). Có lẽ đối với thiết kế ống kính liền thân máy có sự hạn chế nhất định với việc chụp chủ thể ở gần tại khẩu lớn. Nhưng bạn không mua X100 để chụp macro hay close-up phải không nào? Đó không phải là một sự đầu tư thông minh, hay sử dụng một cách chính xác với siêu phẩm "35mm" như thế này.

   Là một người phần lớn thời gian quen chụp với JPEG, và lâu nay chỉ sử dụng Snapseed cho retouch, người viết thấy file JPEG từ X100 thừa đủ cho nhu cầu sử dụng thường ngày, và... post Facebook. Mặc dù chỉ có 12mp (ngang Nikon D700, cao hơn Leica M8), file của X100 vẫn đủ chi tiết cần thiết để cho bạn zoom, soi hay crop nếu muốn. (Toàn bộ ảnh trong bài viết này được retouch với Snapseed)
   Dynamic range của các file rất tốt, có thể cứu shadow và highlight vừa đủ trong những điều kiện ánh sáng phức tạp, đủ cho nhu cầu sử dụng thông thường. Với file RAW chắc chắn khả năng cứu sáng và hậu kỳ của bạn sẽ được chi tiết và hiệu quả hơn. ISO của X100 cũng rất tốt, với mức ISO1600 ảnh vẫn rất đẹp và không dễ để nhìn thấy những hạt grain làm mất đi chi tiết hay ảnh hưởng đến bức ảnh.
   Có thể nói, càng chụp, càng dành thời gian nhiều hơn dành cho chiếc máy, người viết càng cảm thấy yêu X100 nhiều hơn, cả về bản thân chiếc máy và tiêu cự 35mm. X100 rất gọn, nhẹ, thực sự nhẹ, dễ dàng mang theo người. Màn trập thì tiếng rất nhẹ nhàng, và chẳng cần đến chống rung, bạn cũng có thể chụp được tốc độ 1/15s mà ảnh vẫn nét.

   Tuy nhiên, chắc chắn X100 và tiêu cự 35mm không dễ chụp chút nào, nhất là với người mới bắt đầu nhiếp ảnh. Để chụp với góc 35mm, bạn phải để ý nhiều hơn đến nội dung bức ảnh, học cách tiếp cận với chủ thể khi chụp nhiếp ảnh đường phố để hoà mình vào câu chuyện, học cách tiếp cận với chủ thể khi chụp chân dung để tạo nên cảm xúc trong bức ảnh đồng thời không để background quá lộn xộn gây loãng. Nếu kiểm soát được tốt những yếu tố này, 35mm sẽ đem lại những góc nhìn rất đặc biệt và những bức ảnh thật sự có hồn. Người viết vốn không quen chụp 35mm nên kết quả chưa được tốt, nhưng thực sự là càng cầm máy càng chụp thì lại càng muốn bấm nhiều hơn nữa.

   Và để chụp được X100, chắc chắn bạn phải nắm rõ nguyên tắc cơ bản về Tam giác phơi sáng (Khẩu độ, tốc độ, ISO) và cách vận dụng nó. Nếu không, chỉ để ở chế độ A và chụp thì sẽ thật là phí phạm cho chiếc máy.
   Một điểm nữa cần phải nhắc đến, đó là chụp B&W với Fuji X100 nói riêng, và với Fuji nói chung. File JPEG B&W của Fuji thật sự rất "nhẹ nhàng" và "tình cảm". Nó có nhiều grey tone, không quá gắt, và với những ai cần sự mạnh mẽ và kịch tính hơn đối với BW vẫn có thể dễ dàng điều chỉnh và hậu kỳ theo ý mình muốn.
   Là một người đã từng sở hữu những chiếc compact như Leica Q hay Ricoh GR, một tuần trải nghiệm với X100 thật sự rất khác lạ... và thú vị với bản thân người viết. Càng cầm X100 trên tay, cảm giác muốn khám phá chiếc máy và thử nghiệm bản thân với tiêu cự 35mm ngày càng nhiều. Cho đến hiện tại, người viết vẫn chưa thể phân định rõ, là bản thân vẻ đẹp của chiếc máy và những hạn chế khi sử dụng của nó thôi thúc người cầm máy đi chụp, hay đây chính là sự mê hoặc của tiêu cự 35mm mà vẫn được cho là tiêu cự "huyền thoại", phổ biến và sáng tạo bậc nhất của nhiếp ảnh?

   Dù đó là lý do gì đi nữa thì cũng không quá quan trọng. Được trải nghiệm và tìm lại niềm vui với nhiếp ảnh số thực sự khiến cho người viết rất trân trọng khoảng thời gian này và đặc biệt với chiếc máy X100 đã 6 năm tuổi. Nhiếp ảnh không phải là trò chơi với các con số, nhiếp ảnh không cần sự cầu kỳ, nhiếp ảnh là nghệ thuật, và đã là nghệ thuật thì cảm xúc luôn phải được đặt lên hàng đầu, để sự sáng tạo được thăng hoa.

   Máy càng nhiều tiền thì chụp ảnh có càng đẹp hay không? Chắc chắn là có, máy càng đắt tiền, chất lượng file ảnh càng tốt, công sức bỏ ra có ảnh đẹp nó cũng nhẹ nhàng hơn? Nhưng bạn có thực sự cần bỏ ra nhiều tiền như thế để tận hưởng và vui thú đam mê với nhiếp ảnh? Chắc chắn là không! Nếu bạn là người yêu X100, hẳn bạn sẽ đồng cảm với những gì mà tôi đã nói, phải không nào?

N.Đ.Phan (P.N.)
Bài đánh giá được thực hiện bởi P.N.
Nghiêm cấm sử dụng lại trên các trang web và ấn phẩm khác
*** Để có thể comment bằng Disqus, đầu tiên các bạn cần đăng nhập bằng Facebook bằng cách click vào biểu tượng Facebook ở dưới
Bài viết mới

Vsion.vn

By Vsion team 01 Nov, 2017
   Với người sử dụng máy ảnh Sony không gương lật ngàm E thì kho ống kính ngàm A của Sony / Minolta là một nguồn ống kính rất phong phú với giá cả phải chăng và chất lượng tốt. Vì thế khi phát triển hệ thống máy ảnh ngàm E thì Sony cũng thiết kế các ngàm chuyển để người dùng có thể sử dụng được ống kính ngàm A trên máy ảnh ngàm E. Hiện nay có 4 loại ngàm chuyển tên là LA-EA ( L ens A dapter for E -mount cameras to use  A - mount lenses) được phân biệt như sau:

  • LA-EA1 : Dùng cho máy crop (APS-C) và ống kính autofocus ngàm A có motor trong (SSM và SAM); ống kính không có motor lấy nét (điều khiển qua ốc vít) của Minolta và một số ống kính của Sony chỉ có thể lấy nét tay chứ không AF được. Ngàm này không có kính mờ (translucent mirror) ở giữa.

  • LA-EA2 : Dùng cho máy crop (APS-C) và ống kính autofocus ngàm A không có motor trong (điều khiển qua ốc vít). Ngàm này có sử dụng kính mờ ở giữa ngàm nên làm giảm 30% lượng ánh sáng đi qua ống kính. Để điều khiển lấy nét, ngàm có hệ thống motor lấy nét nằm trong ngàm và hoạt động độc lập với camera nên tốc độ lấy nét, số điểm lấy nét không phụ thuộc máy ảnh. Ngàm sử dụng 15 điểm lấy nét theo pha (PDAF) trong đó có 3 điểm là cross-type .

  • LA-EA3 : giống LA-EA1 nhưng dùng cho máy ảnh full frame và ống kính full frame (ống kính crop sẽ không bao phủ được toàn bộ cảm biến).

  • LA-EA4 : giống LA-EA2 nhưng dùng cho máy ảnh full frame và ống kính full frame. LA-EA4 hoạt động được với tất cả ống kính ngàm A của Minolta, Sony, Tamron, Sigma, ngoại trừ các ống kính Minolta AF Xi.
By Vsion team 31 Oct, 2017
   Vào những năm 1850, nhiếp ảnh đã trở nên phổ biến và đỡ tốn kém hơn với nhiều người. Đây cũng là nguyên do dẫn tới một trào lưu trong thời kỳ Victoria (thời kỳ trị vì của Nữ hoàng Anh quốc Victoria từ 1837 tới 1901) gọi là trào lưu chụp ảnh cùng người mới chết ( post-mortem photography ) khi người chết được chụp ảnh trong cùng album với những người thân thích trong gia đình. Dưới đây là 2 phút video tài liệu về trào lưu này được thực hiện bởi kênh HISTORY .

   Được biết tới với cái tên memento mori (nghĩa là " hãy nhớ là bạn phải chết " - " remember you must die "), trào lưu này ngày càng trở nên thịnh hành và ngay cả Nữ hoàng Victoria cũng ngủ dưới tấm hình người chồng quá cố của mình.
By Vsion team 30 Oct, 2017
   Sigma là tập đoàn sản xuất thiết bị ngành ảnh lâu đời của Nhật được ra đời vào năm 1961 bởi Michihiro Yamaki và ông cũng là CEO của công ty cho tới khi qua đời vào năm 2012. Vẫn được biết đến như một công ty sản xuất ống kính cho các hệ máy ảnh của các hãng lớn và phục vụ hệ máy ảnh của chính công ty mình, các ống kính của Sigma có thể hoạt động trên các máy ảnh DSLR của Canon, Nikon, Pentax thông qua quá trình thiết kế bắt chước phương thức lấy nét tự động (AF) của các loại máy ảnh này. Các ống kính của Sigma có chất lượng thường được xếp sau các ống kính "chính hãng" và có mức giá dễ chịu hơn.

   Vào năm 2013, sau khi Michihiro Yamaki mất, Sigma cũng bắt đầu một cuộc cách mạng mới được đánh dấu với sự ra đời của dòng ống kính Global Vision với các ống kính được nâng cấp từ các ống kính hãng đã từng chế tạo theo tiêu chuẩn cao và nghiên cứu phát triển những ống kính mới chưa từng xuất hiện trên thị trường. Một điểm đặc biệt nữa của các ống kính Global Vision là Sigma lần đầu tiên nhận thay ngàm cho các ống kính này nếu người sử dụng có nhu cầu đổi hệ máy mà không muốn đổi ống kính. Ngoài ra, các ống kính Global Vision đều tương thích với Sigma USB Dock là một thiết bị kết nối trực tiếp với ống kính thông qua ngàm tương thích và điều khiển thông qua máy vi tính để cân chỉnh khả năng focus của ống kính, giúp người dùng có thể tự điều chỉnh ống kính khi độ chính xác chưa được như mong muốn.
By Vsion team 27 Oct, 2017
   Sau 2 năm rưỡi kể từ ngày Sony công bố A7R mark II (tháng 6 năm 2015), ngày hôm qua Sony đã chính thức công bố thế hệ thứ ba của chiếc máy ảnh full frame không gương lật cao cấp này. Trái với thứ tự ưu tiên công bố, thay vì công bố máy A7 dòng R (High Resolution - độ phân giải cao) sau A7 thì lần này Sony công bố A7R mark III  (hay A7RIII ) đầu tiên trong series mới. Động thái này có thể là lời đáp trả của Sony với sự kiện Nikon công bố máy ảnh full frame DSLR thế hệ mới D850 hồi tháng 4. Đây là một bất ngờ lớn với cộng đồng nhiếp ảnh vì những thông tin gần đây nhất có được đều hướng về A7 mark III. So với A7RII thì A7RIII có nhiều nâng cấp nhỏ thay vì cải tiến đột phá về công nghệ, thế nên chúng ta hãy nhìn vào chi tiết các tính năng và đặc điểm mới của chiếc máy này xem nó có phải một phiên bản tốt hơn hẳn thế hệ trước hay không.

   Bài viết này của Vsion chỉ tập trung phân tích các đặc tính được công bố của hãng cùng thông tin bổ sung từ các reviewer nên chúng ta vẫn cẩn xác nhận lại khi chiếc máy ảnh này đến tay người dùng. Cuối bài viết, chúng tôi cũng cung cấp bảng so sánh chi tiết A7RIII so với A7RII và Nikon D850 để bạn đọc có thể có cái nhìn đầy đủ về mối tương quan của chiếc máy ảnh này với hai lựa chọn gần với nó trên thị trường.
By Vsion team 18 Oct, 2017
   Chắc hẳn sẽ có lúc nào đó trong chuỗi ngày cầm máy ảnh, bạn sẽ thấy bí bách với những tấm ảnh mình thường chụp, với mức độ "xóa phông" của ống kính mình hay dùng, với những câu hỏi căn bản như ảnh của mình có lấy đúng nét hay không, bokeh có mịn màng không... Hoặc bạn sẽ thấy ống kính của mình rất giới hạn ở khả năng chụp gần, không tạo hiệu ứng 3D, khó tạo điểm nhấn đặc biệt... Nếu bạn gặp phải những chuyện này thì đó là chuyện hoàn toàn bình thường và rất dễ gặp khi chúng ta bị gò bò trong cách sử dụng các thiết bị các bạn đang có trong tay. Khi bắt đầu loạt bài viết Vượt qua giới hạn thiết bị , mình có suy nghĩ là muốn giới thiệu với các bạn những cách tiếp cận để tăng hiệu quả quang học của thiết bị và làm tấm ảnh tốt hơn về các tiêu chí quang học như đạt DOF mỏng hơn giới hạn, khử noise tốt hơn khả năng của máy, tuy nhiên một tấm ảnh đẹp không nhất thiết phải là một tấm ảnh tốt hơn về các tiêu chí chất lượng hình ảnh. Nếu như hai bài viết trước giúp các bạn phần nào cải thiện giới hạn trên của các thiết bị, trong bài viết thứ ba này mình muốn giới thiệu tới các bạn cách để vượt qua... giới hạn dưới của ống kính. Freelensing là tên của kỹ thuật nhiếp ảnh (hay lens whacking trong quay phim) giúp chúng ta gỡ bỏ những ràng buộc của ống kính và máy ảnh, làm tấm ảnh bộc lộ rõ những "điểm yếu về quang học" mà chúng ta thường tránh như hiện tượng lệch mặt phẳng nét, giảm độ nét hay bị light leak và flare khắp mọi nơi, nhưng đó mới là những thứ chúng ta cần khai thác để tạo ra những tấm ảnh có phong cách mới lạ và sáng tạo.

   Đầu tiên, mời các bạn xem video dưới đây do tác giả James Miller thực hiện hoàn toàn bằng phương pháp lens whacking để hiểu được hiệu ứng chúng ta sẽ đạt được bằng phương pháp này.
By Vsion team 13 Oct, 2017
   Ngày nay khá nhiều người mới tập sử dụng máy ảnh với ống kính AF có thể ngạc nhiên khi nhắc tới khái niệm lỗ khẩu hay lá khẩu, và khái niệm khẩu độ chỉ thể hiện bằng con số có thể điều chỉnh trên máy ảnh. Lý do là hiện nay máy ảnh đã được thiết kế để người dùng không phải điều chỉnh khẩu độ bằng tay thông qua cơ chế cơ học nữa (tuy nhiên vẫn có những loại ống kính cho phép điều khiển vòng khẩu độ mặc dù nó được điều khiển điện) và lá khẩu chỉ đóng rất nhanh khi chụp ảnh. Vì thế nên nếu các bạn không để ý, cũng dễ hiểu khi các bạn chưa từng nhìn thấy hình dạng cái lỗ khẩu nó ra làm sao.

   Vai trò của lỗ khẩu là một vị trí trong ống kính có thể điều khiển diện tích thông qua việc đóng, mở các lá khẩu và thay đổi lượng ánh sáng đi qua ống kính, từ đó giúp bạn điều chỉnh độ sâu trường ảnh, độ nét, mức độ sáng của hình. Trong thời kỳ ống kính chưa có hệ thống motor điều khiển lấy nét tự động thì các ống kính nhiếp ảnh đều có vòng khẩu độ nằm trước hoặc nằm sau vòng lấy nét để giúp bạn điều chỉnh giá trị f-stop. Do việc điều chỉnh khẩu độ hoàn toàn là cơ học nên một thao tác quan trọng khi dùng máy film để lấy nét là bạn mở vòng khẩu độ ra hết cỡ để lấy nhiều ánh sáng nhất có thể (nếu không viewfinder sẽ tối), sau đó lấy nét vào điểm mong muốn rồi mới hạ vòng khẩu độ này xuống giá trị f-stop bạn cần để chụp. Để phục vụ cho nhu cầu này, nhiều ống kính lấy nét tay (MF) có thêm một vòng khẩu độ nữa, có tác dụng giới hạn vòng khẩu độ thứ hai. Đây gọi là các ống kính pre-set (xác lập trước) mà khi sử dụng bạn cần chỉnh một vòng khẩu độ đến giá trị mong muốn, sau đó vặn vòng khẩu độ thứ hai di chuyển rất nhanh giữa vị trí mở khẩu độ lớn nhất và vị trí bạn đã xác lập trước mà không cần phải nhìn lại thân ống kính.
More Posts
Share by: